watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Tình Yêu >

Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

Wap Đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 03:49
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n bệt trên đường Alexander, Tâm Lan ngán ngẩm nhìn vào quán cơm mà mọi ngày cô cùng Hoàng Ngân vẫn thường ăn. Những đám nhân viên văn phòng vào giờ nghỉ trưa bắt đầu ùn ùn kéo tới. Những chồng ghế xanh đỏ được cô bé phục vụ chia lẻ ra từng chiếc, xếp kín cả ngoài vỉa hè, cả ở trên bồn cây. Mùi thịt kho tàu, mùi tanh của hải sản, mùi mắm tôm,cả mùi nước hoa rẻ tiền nữa… Chúng quyện với nhau, xộc vào mũi khiến cổ họng cô bắt đầu nôn nao, khó thở.



- Hôm nay, chị em mình đổi món được không?



- Ừ! Chị cũng vừa định đưa ra ý kiến này. Hay ăn mì sủi cảo nhé.



Tâm Lan gật đầu mặc dù món mì sủi cảo không hợp khẩu vị với cô cho lắm. Nhưng Hoàng Ngân lại vừa mới chia tay một cuộc tình chỉ vẻn vẹn trong vòng hai tháng nên cô cũng không nỡ chối từ.



Ăn trưa xong, Hoàng Ngân lại kéo Tâm Lan đi mua đồ ở ngay gần đó. Tâm Lan cũng vui vẻ tư vấn cho Hoàng Ngân xem chiếc áo này hợp ở màu sắc nhưng kiểu dáng thì không, hay chiếc váy kia có màu sắc ô kẻ đẹp nhưng hình như là quá ngắn, không phù hợp nơi công sở… Cuối cùng thì Hoàng Ngân cũng ra về với hai bịch lớn trên tay. Còn Tâm Lan thì từ chối khéo: “Tháng trước em đi mua đồ mà đã dùng hết đâu”.. Nhưng đến lúc đi qua shop thời trang dành cho bà bầu thì bước chân Tâm Lan lại rất chậm chạp.



Đến giờ nghỉ trưa ở văn phòng, Hoàng Ngân cùng đám bạn đồng nghiệp tranh thủ vào facebook tám chuyện, hay chơi game. Trong khi đó, Tâm Lan vẫn ngồi ở ngoài sảnh lớn của tòa nhà, một tay xoa bụng, một tay giữ khư khư chiếc điện thoại. Dường như cô vẫn đang trông chờ về một điều gì đó trong vô vọng.



Không có một cú điện thoại nào của Hoàng Minh vào bữa trưa như mọi ngày. Cũng chẳng có một dòng tin nhắn hỏi thăm như mọi hôm. Dường như cô cảm thấy, thiếu anh một giờ thôi cũng đủ làm trái tim cô như đóng băng, chẳng thể nào thở nổi.



Chần chừ mãi, cô cũng nhấn nút gọi cho Hoàng Minh trước khi trở lại phòng thu. Cô không biết mình sẽ phải nói gì sau khi anh bắt máy, nhưng chắc chắn cô phải nghe thấy giọng anh, dù chỉ là câu từ chối qua loa như: “Anh đang bận, lúc khác mình nói chuyện nhé!”.



Nhưng chỉ có những tiếng chuông ngân dài trong vô vọng…



Cả người cô như đang đông cứng thành băng, những dòng nước mắt tuôn ra có lẽ vì thế mà cũng trở nên lạnh giá…







Trong lúc Tâm Lan bận bịu với bữa cơm gia đình thì anh lại lén lút gặp gỡ tình cũ



- Về phần em, thế nào cũng được. Miễn là anh cảm thấy mình hạnh phúc. Nhưng hãy để cho em nuôi con. Nó còn nhỏ, nó không thể xa mẹ được. Anh biết đấy.



- Nó sẽ cần anh, vì anh là ba của nó.



- Nhưng em là mẹ nó. Em mang nặng đẻ đau cơ mà.



- Thôi nào. Hãy để anh! – Hoàng Minh nài nỉ.



- Không! Anh Minh! Em nuôi được con bé, bất kể điều kiện có khó khăn thế nào. Chỉ cần anh hứa với Nguyên Thảo, anh sẽ mãi mãi vẫn là ba của nó.



Hoàng Minh ngả người về phía sau chiếc ghế mây, chân lông mày anh nhíu lại nhìn cô. Khuôn mặt anh ở ngay đối diện mà sao cô cảm thấy vừa rõ nét lại vừa xa xôi.



- Ý em là… tương lai không xa, anh và Kiều Thanh cũng sẽ có những đứa bé chào đời… Nhưng em muốn anh có thể hứa… anh vẫn yêu bé Nguyên Thảo như từ trước tới nay, vẫn quan tâm, vẫn thỉnh thoảng tới đưa đón nó đi chơi… bằng không… con bé sẽ rất tủi thân.



Rất khó khăn, Tâm Lan mới có thể nói được nguyện vọng của mình. Hai hàng nước mắt chầm chậm lăn xuống từ khóe mắt cô, rơi xuống thấm vào cổ áo…



- Đừng khóc nữa. Thôi nào, Tâm Lan. – Hoàng Minh nhắm hờ mắt lại. Anh cảm thấy mệt mỏi vô cùng. – Nguyên Thảo mãi mãi là con của anh cơ mà. Anh xin lỗi. Ý anh là… anh muốn tốt cho em… Khi chúng ta chia tay rồi, em cũng cần phải có thời gian và cần một hạnh phúc mới…. Ý của anh….



Hoàng Minh lúng túng. Dù anh đã rất cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng cổ họng anh vẫn nghẹn ứ. Anh cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Trong tận đáy đôi mắt anh, những mảng mây mù vấn vít luẩn quẩn làm mờ đục.



Rồi anh lặng im nhìn Tâm Lan rất lâu. Khuôn mặt đẹp của cô mang một vẻ bi thương cùng nỗi thất vọng cực độ. Cái cổ trắng cao nõn nà của cô in từng vệt dài của những dòng nước mắt chảy xuống đang dần được gió trời hong khô. Cả đôi vai gầy của cô đang run run lên vì xúc động mạnh nữa… Tất cả chúng đều in đậm trong đôi mắt anh. Trái tim anh bỗng bắt đầu nhói đau kỳ lạ.



Tâm Lan lắc đầu, đầy mệt mỏi. Cô gạt ly sinh tố đã tan loãng vì đá sang bên rồi chống khuỷu tay xuống bàn, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ngược những lọn tóc còn vương trên mặt ra phía sau. Cô thấy tức ngực và khó thở vô cùng. Hình ảnh lờ mờ của cô in đậm trên mặt bàn kiếng.



Suốt bao nhiêu năm, dường như đây là nỗi đau lớn nhất mà cô đang phải trải qua: khó khăn, lênh đênh như kẻ đi guốc cao mười phân để leo núi; khổ nhọc, rát khô vòm họng như kẻ đơn độc giữa bãi cát sa mạc đầy bụi nắng cháy không kiếm đâu lấy nổi một giọt nước, mà lẽ ra ông trời nên thương và ban tặng bằng một cơn mưa nho nhỏ. Cô khóc cho nỗi đau này, thật khó để cô có thể vượt qua. Lẽ nào, ông trời đang muốn thử thách cô thêm một lần nữa hay sao?



- Anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh Hoàng Minh?



Tâm Lan hơi ngẩng mặt lên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh và hỏi nhỏ. Trong đôi mắt ấy, cô không thể nào nhìn thấy được tình yêu mà anh đã dành cho cô. Một đôi mắt đẹp, rất lạnh lùng và thờ ơ. Anh nghĩ anh đối xử lạnh lùng thì cô sẽ ngừng yêu anh ư? Anh nghĩ anh thờ ơ thì cô sẽ quên hết những tháng ngày anh từng quan tâm, chăm sóc cho cô và bé Nguyên Thảo hay sao? Lê Hoàng Minh ơi, anh đã nhầm, một sai lầm lớn không thể nào tha thứ nổi, anh không hiểu gì về Ngô Tâm Lan cả. Lúc này, anh thật đáng trách hơn là đáng thương.



Nhưng Tâm Lan vẫn muốn trông chờ vào một câu trả lời từ phía anh. Hơn nữa, cô lại đang mang thai, đó là giọt máu của anh nên chắc chắn anh sẽ không bao giờ rời bỏ chúng. Chỉ cần cô nói với anh về điều này, thì anh sẽ luôn quan tâm cô, sẽ không rời bỏ cô. Nhưng điều gì đã khiến cô chần chừ không nói, điều gì đã khiến ánh mắt cô lộ rõ vẻ hoang mang, nửa muốn nửa không như lúc này?



- Hãy căm ghét anh.



Sau vài phút im lặng, Hoàng Minh nhìn cô và trả lời. Tâm Lan lặng người nhìn khuôn mặt nửa quen thuộc nửa xa vời của anh. Lòng cô đau thắt.



Cô sẽ phải hiểu ý nghĩa của câu trả lời này ra sao đây? Cô đã từng mong mỏi một câu trả lời từ phía anh, được nghe thấy giọng nói của anh. Bây giờ, cô lại thầm ước giá như anh im lặng và cứ thế nhìn cômãi. Chẳng phải sự im lặng tức là anh còn đang rất do dự và cô sẽ còn một cơ hội lớn hay sao. Còn câu trả lời này thì không, “độ sát thương” của nó gây ra khiến cô không thể nào thở nổi.



- Lê Hoàng Minh. Em không làm được… Em không làm được…



Tâm Lan lắc đầu một cách máy móc nhưng cô lại không biết phải tiếp tục câu chuyện làm sao nữa. Rốt cuộc cô phải nói gì để khiến anh hạnh phúc còn bản thân mình thì không bị tổn thương. Tại sao cô luôn muốn hàn gắn từng chút, từng chút sự đổ vỡ để chúng lành lặn trở lại, thì anh lại nhẫn tâm từ chối và muốn vứt bỏ tất cả. Cô đã làm gì sai để anh phải đối xử tàn nhẫn với mình như thế?



- Mạnh mẽ lên Tâm Lan. Em biết đấy, anh là một người đàn ông tồi. Anh hoàn toàn không đẹp đẽ gì trong mắt em…



Tâm Lan vẫn nhìn anh. Cõi lòng cô vô cùng buồn bã.



- Ý anh là… ngay cả việc em đang khóc, anh vẫn giương mắt ngồi nhìn mà không muốn đưa tay ra để gạt bỏ chúng. Những lúc em bận bịu lo bữa cơm gia đình, anh lại mải miết những cuộc chơi cùng bạn bè và không thành thật, không chung thủy với tình yêu của riêng em. Những lúc ở bên em, bên con, anh lại mắc thêm sai lầm là lừa dối một người phụ nữ khác. Khi anh là kẻ phản bội, anh lại khiến em khổ tâm hơn khi chủ động đưa ra lời đề nghị rằng chúng ta sẽ ly dị trong thời gian sớm nhất có thể…



- Anh….



Tâm Lan do dự nhìn anh, cô không biết phải nói điều gì tiếp theo. Hoàng Minh nói đúng. Anh yêu Kiều Thanh rồi mới yêu cô và bây giờ là quay lại yêu người đó. Mà thứ tự có như thế nào đi chăng nữa thì cả cô và Kiều Thanh đều đã một lần bị phản bội.



- Từ rất lâu rồi, anh không biết phải làm gì để em được vui vẻ. Anh không xứng đáng với tình cảm của em. Anh không đổ lỗi do con người em quá hoàn hảo khiến anh mất đi cái quyền của đàn ông là muốn được che chở và chăm sóc người phụ nữ của mình. Nhưng thực sự, anh không thể nào rời xa Kiều Thanh.



Bầu không khí lại trầm mặc.



Tâm Lan có cảm giác người đàn ông đang ngồi trước mặt mình là con người xa lạ hoàn toàn, thậm chí là chưa bao giờ họ từng lướt qua cuộc đời của nhau, dù chỉ một lần. Ở con người Hoàng Minh toát ra một thứ cảm giác vô cùng lạnh lẽo và tận sâu trong đôi mắt anh lại hiện ra rất rõ những nỗi đau tột cùng. Cô không quen người đàn ông này. Nhưng anh ta l
<<1 ... 7891011 ... 27>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau
Bước Qua Yêu Thương Full
Điều Em Muốn Nói
1234»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.312
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |