watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Tình Yêu >

Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

Wap Đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 09:44
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
cao trình độ của tôi quá đấy chứ ạ?



- Thôi thôi thôi. – Ông xua tay. – Về viết bản kiểm điểm ngay. Sáng đầu tuần đi làm, tôi phải nhìn thấy nó ở trên bàn làm việc này.



Tâm Lan nhìn ông sếp vẻ nấn ná, đôi môi hơi bặm lại và đôi chân không hề nhúc nhích.



- Về về về. – Giọng ông như đang xua đuổi thật sự. – Ơ cái con bé này, về đi cho tôi còn về với vợ chứ? Bộ cô không nhớ gã chồng của mình à? – Ông cười xuề xòa như thể mới đây thôi chẳng hề có chuyện gì xảy ra.



- Sếp! Tôi tưởng…



- Tưởng tôi bị yếu sinh lý chắc? Hà hà. Sai lầm nhé! Còn khỏe lắm! Đang cực kỳ nhớ vợ già đấy. – Ông bỗng cười hồ hởi. – Trời ơi, cứ nghĩ tới việc tối nay con cái của mình về nhà đông đủ, tôi lại mừng, chẳng còn thiết nghĩ tới việc gì hết trơn hết trọi ý. Lâu lắm rồi mới được sum vầy như thế này.



- Tôi…



- À, còn nữa. Đừng ghen tị và đưa ra một lời khuyên trắng trợn với tôi như những bức thư kia. Ngày mai hẹn gặp vợ chồng cô ở bữa tiệc cưới của cô Hoàng Ngân. – Ông nửa đùa, nửa thật.



- Tôi nghĩ là, tôi sẽ bị đuổi việc.



Tâm Lan trả lời rành rọt, rất nhanh và không để ông chặn ngang họng mình. Nhớ lại từng đêm ngồi đánh máy và in ra để trả lời thư độc giả, cô đã từng liên tưởng tới vẻ mặt cau có và có thể sẽ bị đuổi thẳng cổ khỏi công ty nếu như sếp phát hiện ra điều này. Vậy mà lúc này, ông ấy quả thật quá nhân từ…



- Hãy cám ơn những đứa con của tôi, Tâm Lan ạ. Vì chúng nó nên…, tôi mới nhân từ với cô vậy đó. Tôi sợ… sợ lắm. Nhỡ đuổi việc cô rồi cô oán tôi,thù tôi cho tận vài năm nữa mới có được một bữa cơm quây quần đông đủ… thì… tôi chết mất. Tôi không còn trẻ nữa, tôi thèm không khí gia đình giống như một đứa bé khát thèm bầu sữa mẹ vậy. – Ông bước ra khỏi chỗ ngồi, tay cầm chiếc vest và tiến lại gần, vỗ vỗ vào vai Tâm Lan. – Cô là cô gái thông minh và biết cách cư xử. Hãy tỉnh táo trong công việc và đưa ra quyết định sau khi đã nghĩ tới hậu quả. Đừng làm tôi thất vọng. Tôi vẫn luôn coi cô như con gái của mình.



Dứt lời, ông cười hiền từ rồi về trước.



Tâm Lan quỵ đầu gối xuống giữa sàn nhà. Cô cũng không còn trẻ nữa, cô thèm một lần được gặp ba, chạm vào ba, nghe thấy hơi thở của ba hay ngồi nhổ từng sợi tóc trắng cho ba như mọi đứa con vẫn thường làm… Cô nhớ tới khuôn mặt đẹp của ba mình trong bức hình trắng đen khổ nhỏ bằng bàn tay. Bây giờ ba cô ra sao? Cuộc sống của ba hiện tại như thế nào? Và trong suy nghĩ, cô vẫn luôn cho rằng ba mình còn sống.



Đã có lúc cô nghĩ đàn ông là một động vật quý hiếm và khó kiếm tìm. Cô tìm người để được cất tiếng gọi: “Ba ơi… Ba…” mà không thấy. Cô tìm một người đàn ông khác khi bị Hoàng Minh từ chối tình cảm lần đầu tiên cũng không thể.



Cô ghen tị với ông sếp của mình quá thể. Cứ thế, cô cất tiếng gọi: “Ba ơi… Ba…”.



Tiếng khóc than đập vào vách tường, dội lại về phía tai cô, nghe vang vọng…







Hoàng Minh vội cuốn lấy đôi môi cô… để tìm về sự ngọt ngào của ngày tháng cũ.



ài Gòn lấp lánh ánh điện. Buổi tối thứ bảy đông đúc xe cộ, chúng chạy không ngừng nghỉ và lao đi vun vút. Sau những giây phút mệt mỏi tưởng chừng như không thể gượng dậy thì Tâm Lan đã được một bà lao công tốt bụng dìu tới chiếc ghế sô pha và mang cho cô một ly nước mát lạnh.



- Cô Tâm Lan, mọi người đã về hết cả rồi. À, còn một chuyện nữa, tôi thật sự xin lỗi nếu như cô nghĩ tôi là người nhiều chuyện.



- Bác cứ nói đi ạ.



- Tôi thấy điện thoại di động của cô ở bàn làm việc liên tục đổ chuông. Có lẽ cô nên về sớm với gia đình, hẳn là có rất nhiều người đang mong ngóng cô.



- Con ơn bác nhiều!



Cô nhoẻn miệng cười, bước chân đang tiến về phía cửa bất chợt khựng lại trước câu nói của bác lao công.



- Tâm Lan! Chắc cô đang rất buồn. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với cô nhưng hãy nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!



- Bác vẫn luôn quan tâm tới con như vậy!



- Ừ! – Người lao công gật đầu. – Cô Tâm Lan giống như con gái của tôi vậy, tiếc là nó đã vĩnh viễn rời xa tôi sau một trận tai nạn bất ngờ vào đầu năm ngoái. Tôi vẫn không thể nào quên được nỗi đau đó vì mình đã không thể bảo vệ đứa con duy nhất của mình.



Nghe nỗi niềm của người phụ nữ tóc đã pha sương, Tâm Lan không kìm được những giọt nước mắt. Cô quay lại nắm chặt tay bác lao công an ủi…



- Về đi! Mọi người đang chờ con.



Nói xong, bác lao công thả bàn tay Tâm Lan ra, bà nhanh tay kéo khẩu trang đến ngang mặt và cúi lưng ghì mạnh cây lau nhà xuống sàn. Mùi nước tẩy sàn lại nồng lên, phả vào mũi cô đầy khó chịu.



- Con chào bác. Bác về đi đường cẩn thận nghen!







Tiếng điện thoại bất chợt đổ chuông, cô vội vã đẩy cửa phòng. Hoàng Minh đang gọi cô. Cô quyết định không nghe máy mà từ từ xếp thư của độc giả cần phải phản hồi vào ngày đầu tuần bỏ sang một ngăn túi xách. Có lẽ tối nay, cô thực sự cần một đên tỉnh táo để làm việc. Bởi có trời mới biết, chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cô tiếp tục tái phạm lại sai lầm này?



Tâm Lan gọi điện về nhà với lý do phải làm tăng giờ vào cuối tuần. Bà Xuân cảm thấy lo lắng vì công việc của con gái… Cô cười nhỏ: “Sao mẹ cứ coi con như con nít thế này? Con đã trưởng thành và tự chăm sóc được bản thân rồi mà mẹ”.



Cô loay hoay lấy chiếc điện thoại đang réo inh ỏi phát ra từ chiếc túi xách. Màn hình sáng trắng hiện lên dòng chữ: “Ông xã”. Trái tim cô lại đập thình thịch… cô đang tự hỏi có nên nghe máy Hoàng Minh hay không? Hoặc anh sẽ giận dữ vì bây giờ đã hơn chín giờ tối rồi. Hoặc anh cũng có thể dịu dàng hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra với cô? Cuối cùng, cô quyết định không nghe máy và bước rất nhanh về bãi đậu xe…



Bỗng một bàn tay đã kéo cô lại khi bãi đậu xe chỉ còn cách đó chừng mười mét. Người cô nhẹ bẫng như cọng cỏ và bị kẻ “bí mật” bế bổng lên như nhổ bật cả gốc. Sau vài giây, cô đã bị tống vào một chiếc xế hộp đen, đôi môi khô chưa kịp thốt lên lời thì cô đã bị ép ngược trở lại bằng nụ hôn gấp gáp, chà xát… Không ngọt ngào, không êm dịu, chỉ có những giọt nước mắt của hai người tuôn trào…



Sau nụ hôn dài, Tâm Lan đẩy Hoàng Minh ra nhưng không được. Vòng tay anh siết quá chặt, mùi thơm nồng đặc trưng vốn luôn mê hoặc càng làm cô khó có thể dứt khỏi anh. Nhưng cô thấy ngạt thở, cô đang thiếu oxi trầm trọng. Đứa bé trong bụng cô cũng cần phải có oxi. Cô cúi đầu, từ từ luồn ra khỏi vòng tay anh.



- Đừng thế nữa. Hãy ngồi bên anh… một chút thôi!



Hoàng Minh kéo cô lại. Dường như anh đang hành động một cách bản năng. Những tia sáng yếu ớt của đèn đường và những dòng xe cộ lướt đi chiếu xuyên qua lớp kính càng làm nét mặt cô trở nên yếu ớt.



- Em thấy khó thở. Em cần ra ngoài.



Hoàng Minh nhìn cô. Những ngón tay chai sạn của anh đưa lên khuôn mặt đã có phần tiều tụy hơn trước và không khỏi xót thương.



Hoàng Minh lái xe vào bãi đậu rồi cùng Tâm Lan đi bộ trên đoạn đường dài thành phố. Anh hỏi: “Chúng ta sẽ cùng ăn đêm chứ?”. Cô gật đầu rồi lại vội lắc đầu. Anh mỉm cười và nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng nhất có thể. Anh hỏi lại một lần nữa. Cô chắc chắn là “không” rồi bước lên trước một bước. Anh cố gắng đi sát phía sau cô, bóng anh rọi trên lòng đường trùm lên cả bóng cô đang lững thững bước.



- Anh về đi.



Hoàng Minh không trả lời. Anh nhẹ nhàng gỡ lỏng từng ngón tay cô đang nắm chặt vào nhau và luồn từng ngón tay mình vào tay cô. Hai người cứ thế lặng im đi trên con đường vắng. Đi được một lúc, anh đề nghị được cõng cô. Cô gật đầu, cô không muốn từ chối một điều gì từ phía anh vì biết đâu chỉ một lát sau thôi, Kiều Thanh sẽ cướp anh rời xa cô mãi mãi.



Sống mũi cay xè và nước mắt vẫn nối đuôi nhau trào ra, cô lặng lẽ tựa đầu vào bờ vai anh. Những sợi tóc thơm khẽ chọc vào gáy anh nhồn nhột. Anh khẽ nhúc nhích, bầu má và làn da mịn màng của cô tỏa ra khiến anh như bị thôi miên trong tức khắc. Anh giữ nguyên tư thế đó trên quãng đường tiếp theo. Từng bước chân chậm rãi của anh đi theo lối con đường mòn quen thuộc.



- Tâm Lan! Đừng khóc nữa!



Nước mắt Tâm Lan thấm qua lớp áo sơ mi, ngấm vào da thịt anh lạnh buốt. Anh siết chặt bàn tay cô mà nghe tim mình đau nhói. Biết bao đêm trôi qua, mỗi lần cô tủi thân ôm con gái ngủ mà khóc một mình thì anh đang ở bên ai? Biết bao ngày trôi đi chậm chạp, cô mệt mỏi với công việc nơi công sở, rồi chiều về lại trông nom bé Nguyên Thảo như mọi ngày?… Anh nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại quãng thời gian trước đó. Giá như, người ta có thể đi lội ngược thời gian trở về quá khứ…



- Đừn
<<1 ... 24252627>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau
Bước Qua Yêu Thương Full
Điều Em Muốn Nói
1234»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.47
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |